Đọc cái tít này, bà con vô ào ào, có chuyện gì đây. Chả có chuyện gì cả, anh Cua đi xin giấy tờ ở công an phường, thế thôi. Ở nước mình, họa về thủ tục giấy tờ ngang lưới nhện giăng trong rừng thẳm, không biết coi như trả học phí cả đời không xong.
Một buổi sáng ở công an phường thấy hay hay nên ghi lại.
![]() |
| Khẩu hiệu. Ảnh: Internet |
Ở bên Mỹ 11 năm, mình chưa bao giờ ra công an phường nên chẳng biết văn phòng của họ như thế nào. Thỉnh thoảng gặp anh cảnh sát khu vực đi tuần, còng số 8, súng lục giắt hông, lừng lững đi. nhưng cười rất tươi, và hỏi ngài có khỏe không. Nhưng ở VN, chắc phần đông cũng đôi lần đến đồn công an vì chuyện…dân sự, từ sinh đẻ, báo tử, tạm trú, tạm vắng, CMT, hộ khẩu đến vợ chồng cãi nhau cũng lôi ra đồn.
Mấy năm trước (2006) nhà này cho thằng cu phớt Ăng lê (Anh) thuê rẻ như bèo. Hồi đầu thì OK, nhưng vài tháng sau, cậu lôi con bồ cũng tây UK nứt đất chui lên, chả hiểu sao toàn đánh nhau.
Có hôm thằng cu đóng cửa không cho con bé kia vào, chắc do ghen tuông, nghi đi với ai. Nàng tây quí tộc Anh kiểu Nightingale rung cửa cổng sắt ầm ầm, rồi lấy gạch đá ném vào cửa gara. Dân trong xóm cứ nghĩ bọn trộm cướp Viking xứ Ăng lê thuê nhà anh Cua.
Khi về phép, ông hàng xóm, chị hàng nước, bà hàng phở thì thầm, ý muốn đuổi “mẹ” bọn tây đi cho yên chuyện. “Tây tiếc đéo gì mà mất dạy. Không nể anh Cua, tôi cho nhát dao rồi”, một bác kể lại uất ức. Bọn này cũng nhiều đứa vô văn hóa lắm, anh ạ. Đuổi bà chúng nó đi cho xóm nhờ, kẻo mất danh hiệu xóm văn hóa.
Bảo dọn đi, nó cãi, chưa tìm được chỗ mới, dù đã quá hạn 1 tháng. Biết nó chây, phải nhờ cảnh sát khu vực. Thằng cu trâng tráo, không có chỗ ở, đếch đi.
Anh cảnh sát nói tiếng Việt, mình dịch ra tiếng Anh “Hạn cho David đến 4:30 chiều nay, không đi sẽ cưỡng chế”. Mình không biết từ cưỡng chế là gì, cứ dịch đại “You will be arrested – anh sẽ bị bắt”. Nghe nói “arrest”, thằng cu và con bồ liền gọi người đến gói đồ và cuốn xéo, mất hút luôn 2 tháng thuê không trả tiền.
Hè năm 2010, đi Tuần Châu (Hạ Long), nhìn như thằng cu Anh quốc đứng chào khách ở cửa nhà hàng nổi chắc làm thuê vì biết tiếng Anh, mình đi qua liếc xéo phát, đếch chào, làm gì bố con thằng nào. Hóa ra văn hóa hành xử thế nào thì job quốc tế cũng như thế thôi, dù có sang nước CHXHCN như bên ta.
Lan man để bạn đọc hiểu là tôi cho tây thuê, đuổi khách, nhưng hậu quả vô cùng tai hại. Phải quét sơn lại nhà, dọn nhà, vứt chổi cùn giẻ rách của tây. Hai đứa đánh nhau thế nào mà phá tung cánh cửa ra vào tầng 2. Tổng cộng sửa hết 60 triệu. Nó còn quịt tiền 2 tháng, dù đã viết giấy cam đoan. Bố khỉ, tây với tiếc. Thấy ai khen “cứt tây cũng thơm” mình cú lắm.
Bốn năm trước, ra sở thuế quận để báo một anh cao cao phụ trách, thôi không cho thuê nữa để khỏi đóng thuế oan. Anh bảo, chủ làm cái đơn. Viết cái đơn đưa ra, lại nhắc, về xin chứng nhận công an phường. Thì xin, lại mất buổi sáng.
Mang ra, chính tay đó lại bảo, nhà không cho thuê thì phải có ý kiến của vợ. Vợ đang bên Mỹ thì làm ra răng, bắt đầu gãi đầu, gãi tai. Khó nhỉ, thôi giải quyết linh động. Linh động như thế nào, bác có hiểu định nghĩa không.
Cho thuê phải làm đơn, hết thuê lại làm đơn, cái gì cũng đơn. Nhưng cái vụ ấy rồi cũng qua, trừ cái hóa đơn…tiền nước.
Chả là bên thu tiền nước thấy nhà có tây thuê liền tự động tăng giá tiền gần gấp 4 lần vì áp giá dịch vụ (DV). Cũng chẳng sao, cho thuê phải trả tiền cao, bên Mỹ cũng thế. Nhưng tự động thu DV thì cũng nên tự động thôi nếu biết nhà bỏ không chứ. Người thu, người ghi đều biết nhà trống mà vẫn áp giá dịch vụ, muốn thôi phải làm đơn. Lạ nhỉ.
Đồng hồ để trong cổng, chẳng ai vào ghi được, họ tạm tính chục m3 tháng này qua tháng khác. Hôm vừa rồi về thanh toán hết gần 2 triệu. Tháng 4/2015 hết 350K, của đau con xót, theo gợi ý của cháu thu tiền nước, lại làm đơn.
Rút kinh nghiệm vụ thôi nghĩa vụ đóng thuế thuê nhà, tránh đi lại nhiều lần, làm cái đơn gửi bên sở nước, tôi tên là Cua, từ ngày này tháng này không cho thuê nữa, kính đề nghị cho gia đình được trả cái giá làm…dân thường. Mang tiếng cho tây thuê, cứ nghĩ nó lắm tiền, hóa ra nó quịt cả tiền nhà, thế mà tính giá dịch vụ gấp mấy lần.
Ra công an phường xin chứng nhận. Ăn mặc chỉnh tề, sáng 8:30 đã có mặt tại tòa nhà vừa được xây lại khá đẹp, mang theo cái đơn in laser, cứ nghĩ không có gì phải lo. Sáng thứ 2 chẳng có ai tiếp, trừ một anh ngồi chơi smart phone, thấy khách vào chỉ nói ngắn, chú ngồi đợi vì đang giao ban và anh tiếp tục dán mắt vào màn hình bé tý.
Lẽ ra người trực phải có log book (sổ ghi họ tên người đến) hoặc ghi lại trên máy tính, ai đến về việc gì, liên lạc với ai… Người ngồi đó có thể kiêm nhiệm thêm nhiều việc hành chính khác. Vì không giao nhiệm vụ cụ thể nên chắc anh giở smart phone ra thôi.
Trụ sở CA. Ảnh: Internet
Đợi mãi, đợi mãi, 9 giờ hơn, một anh đi xuống. Một bác gầy gò ốm yếu liền năn nỉ, anh ơi, anh giúp chút, tôi bị mất hết sổ đỏ, chứng minh thư, hộ khẩu rồi. Anh cảnh sát khu vực liền lên giọng, giấy tờ để đâu mà mất. Dạ để ở trong tủ không khóa, tiền của, quần áo không mất, mất mỗi sổ đỏ và hộ khẩu. Trộm cắp gì mà chọn lọc giỏi thế.
Cảnh sát tiếp tục điều tra xét hỏi, vợ con đâu. Dạ, bọn em ly thân rồi, hai đứa con gái ở với em, chúng đi học cả ngày. Con Osin ở với em, nó ở Hà Tây. Có đăng ký không. Lão thì thầm như buôn thuốc phiện, dạ không, bọn em yêu nhau, ở với nhau thôi. Để giấy tờ quan trọng mà không khóa thì kêu ai. Lại hỏi, lại trả lời. Nhưng kết thúc vẫn là, công an giúp em làm lại hộ khẩu và sổ đỏ.
Anh cảnh sát vẫn quát ầm ầm, mất giấy tờ là do lỗi của gia đình nha. Có đời thuở nào lại để thứ quan trọng như thế mà không khóa bao giờ. Cảnh sát không có thẩm quyền giải quyết những việc dân sự như xin lại sổ đỏ. Bên này chỉ giúp xin hộ khẩu mới, CMT mới… Phần sổ đỏ sang bên Ủy ban Quận.
Đây là mấy bước cơ bản, làm đơn, xin chứng nhận của tổ dân phố, lên phường… Anh thử nhắc lại, nhưng bác kia vẫn nhớ lung tung. Lại vâng dạ, năn nỉ. Anh cảnh sát lấy mấy tờ khai, bác kia đinh mang đi luôn. Nhưng anh giữ lại, thôi, bố ngồi đấy, tôi khai cho nó nhanh. Nói rồi anh điền các thông tin, tới 30 phút mới xong.
Lúc đầu, nghe chưa thủng câu chuyện, thấy cảnh sát to tiếng là không đúng lắm. Nhưng nghe một hồi, biết cụ này (cỡ 50) có vấn đề, đuổi vợ để ở với em Osin, dư luận Cua chuyển sang ủng hộ công an. Ấn tượng nhất là anh khai hộ giấy tờ, hướng dẫn chu đáo. Chứng kiến từ đầu đến cuối, tôi bảo anh có ý khen, các anh làm tốt đó, giúp dân nghèo ít học, phải thế thôi.
Anh cảnh sát quay sang than, bác có biết ông này hâm hâm không, bọn cháu mất bao thời gian để hỏi, ông toàn quanh co, chắc con bé kia trộm giấy tờ quan trọng mang đi đặt cọc ở đâu rồi. Còn khổ với cụ này.
Mà bác tới đây có việc gì. À, khu này do anh khác phụ trách, để cháu nhắn xuống. Thêm mấy vụ khác dân tới, các anh ấy cũng cầm giấy tờ đi khai hộ, giúp đỡ, chỉ bảo. Mình có cảm giác họ làm tốt hơn trước rất nhiều.
Một lát sau, anh cảnh sát khu vực tới, mình trình bày tiền nước dịch vụ. Anh xem đơn một hồi rồi bảo, bác viết đơn từ gì mà không có “CHXHCNVN – Độc lập, Tự do, Hạnh phúc”. Mà đúng thế thật, mình có viết đơn bao giờ đâu.
Mình nhăn nhó, thôi để tôi mang về, nhờ thằng cu IT trên VP giúp. Anh nói, bác cứ ngồi đó, cháu làm lại cho bác, đỡ phải đi lại. 10 phút sau cái đơn có đầy đủ mở đầu, thân bài và kết luận, cộng thêm CHXHCN… trang trọng trên đầu trang. Anh trình bày khá đẹp, in laser hẳn hoi. Cảnh sát phường mà đa di năng thật.
Lại hỏi, bác cho thuê nhà có được cảnh sát khu vực cấp chứng chỉ an ninh không? Dạ có, nhưng giấy đó để ở nhà, tôi có hộ khẩu và chứng minh thư. Thôi, bác viết tay “Giấy cam đoan” cũng được.
Mình viết blog vèo vèo nhưng chẳng bao giờ viết giấy cam đoan “không cho ai thuê, từng được chứng thực gia đình có an ninh tốt…” nên xé ba tờ chưa xong. Chưa kể không có dòng kẻ, quen đánh máy trên máy tính nên chữ chính mình đọc không nổi.
Anh cảnh sát chán quá, thôi, bác đưa đây và làm nốt phận sự công dân trong vai công lực. Anh mang giấy tờ lên cho sếp ký, nhưng lát sau quay lại, bác về lấy cái chứng chỉ an ninh đi, sếp hỏi. Đành phóng xe máy Lead về nhà dưới trời nắng 34o-35oC. 20 phút sau quay lại, anh vẫn tiếp.
Rồi anh bảo, có mấy cái form liên quan đến hộ gia đình, bác khai vào đây để cảnh sát khu vực quản lý. Nào là họ tên bố mẹ, anh em, bao nhiêu tuổi, chi tiết như lý lịch cán bộ, từ năm 14 tuổi đã ở đâu, di chuyển hộ khẩu có địa chỉ như thế nào, 4 tờ A4 khai hai mặt. Nhăn nhó nhưng vẫn phải khai thôi.
Thấy mình viết chữ “đẹp” gần bằng cu Bin (gà bới), anh bảo, thôi, để cháu khai cho. Bác đọc thông tin đi. Nói rồi anh nhoay nhoáy, chữ anh ấy khá đẹp và rõ ràng, thông tin đâu vào đó. Sau 30 phút, 4 cái form cho 4 người trong nhà từ lão bố đến cu Bin được khai xong, dù mình không nhớ hồi 14 tuổi thì Tiger đang làm gì, nhưng anh bảo, không quan trọng lắm bác ạ.
Suốt từ 8:30 tới 11 giờ trưa, các loại giấy tờ, kể cả cái đơn xin đóng tiền sử dụng nước như dân thường được hoàn thành. Cảm động nhất là được anh cảnh sát giúp, mình cảm ơn rối rít, và không ngờ họ làm chuyên nghiệp, ít nhất là trong buổi sáng hôm đó. Theo các bạn, ta có nên chiêu đãi bia anh cảnh sát này không?
Vội mang giấy tờ ra sở nước Ba Đình ở 50 phố Núi Trúc “dịch vụ một cửa”, một cụ cỡ kém mình 10 tuổi, cho cái đơn in sẵn, điền vào đây, thế là xong. Hóa ra cả buổi sáng ở đồn cảnh sát làm đơn chẳng được tích sự gì.
Chuyện gian nan chuyển giá nước từ dịch vụ thành dân thường sẽ nói đến tuần sau. Lưới trời lồng lộng về các loại thủ tục còn nhiều gian nan.
HM. 23-5-2015.
(Blog Hiệu Minh)











Đặt làm trang chủ
Giới thiệu
E-mail: admin@tenmiencuaban.com
Liên hệ Quảng cáo
Tuyển cộng tác viên
Đường dây nóng 0987.834.487
Top